Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Có ai yêu đơn phương như mới nhất tôi?.

Trên đường đời sau này em bước đi

Có ai yêu đơn phương như tôi?

Thời kì đang trôi dần theo những nhịp đập bất di bất dịch của nó. Do đơn giản “tôi yêu em thôi”. Lúc đó tôi chỉ biết ậm ừ với chúng nó vì tôi biết rằng. Giữa đêm tối hoang vu khi ngoài kia những giọt sương đêm đã bay tà tà xuống những tán cây đang mơ mòng trong gió.

Tình đơn phương mà. Bỏ lại tôi với những nỗi niềm hoài niệm của dĩ vãng.

Nhưng tuồng như là rất lâu rồi. Tôi nhớ em. Chúng nó cứ chọc hoài. Tôi cứ nghĩ mình yêu em như thế này là đủ rồi. Viết những dòng tâm tư vẩn vơ. Nó đang lặng thầm gặm nhấm trái tim tôi với nỗi khổ đau đến điên dại. Tôi yêu em đến ngây dại từ những giây khắc đó. Nó cồn cào da diết trong trái tim mà không thể nói rõ thành lời.

Đêm đã và đang bước đi đều đặn. Cho đến bây chừ tôi cũng vẫn đang níu giữ lấy hình bóng của em mãi trong tim mình. Tôi có mù quáng? giá anh còn yêu em Yêu em đơn phương. Xem thêm các bài viết liên tưởng: Yêu em - tình một đêm Yêu em. Đã ngủ chưa hay vẫn còn đang chuyên chú nhìn vào những cuốn tài liệu để chuẩn bị cho kì thi sắp tới.

Nhưng rồi mọi thống khổ đó cũng đã đến và đi qua tôi với vô vàn cảm xúc nhớ nhung. Ôm nỗi nhớ một mình. Tôi biết cái giá của nó. Hãy thôi đừng nhớ và trường đoản cú đi.

Tôi cũng không thể nhớ rõ nữa. Tôi thì không sao cả chỉ sợ làm em sẽ thấy khó xử khi phải nghe lấy những điều như vậy. Những người bạn thân của tôi lúc đó hay khuyên tôi rằng. Không biết trên đời này có ai đã từng yêu một tình yêu giống tôi không nhỉ? ái tình là gì hỡi người ơi? Câu hỏi nghe sao khó trả lời Chỉ biết nặng đời mang nhớ thương Đêm về thao thức nghĩ vẫn vơ Nếu lỡ sau này tình chia đôi Ai đó âm sầu thương khóc vội Cất bước đi về theo một lối Ngồi buồn thao thức nhớ khôn nguôi.

Ở đâu đó. Đó là cảm giác thật giờ. Tôi chỉ mong rằng.

Dù biết rằng như vậy thì sẽ đau khổ lắm nhưng tôi chấp nhận. Cái lạnh mùa đông về đây ngày càng mạnh mẽ hơn. Em dừng lại và nhớ đến tôi - một chàng trai đã từng yêu em say đắm. Quay cuồng trong nỗi nhớ nhưng đành bất lực không biết phải giải bày cùng ai. Bạn bè trong lớp đều biết tôi thích em.

Nuôi hy vọng trong âm thầm. Lớn đến nỗi từng giây từng phút trôi qua thì cũng chừng ấy thời gian tôi lại nhớ và nghĩ suy về em. Đã và đang kéo dài theo nhịp đập của thời kì.

Những cảm xúc không tên. Giờ em đang làm gì nhỉ. Nơi phương trời xa kia không biết rằng. Vì tôi sợ nếu nói ra những lời tỏ tình từ sâu trong tận trái tim mình cho em biết thì sẽ mất em mãi mãi. Có một thời tôi nghĩ nếu lỡ sau này thiếu vắng bóng em không biết tôi sẽ sống ra sao nữa. Không đầu không cuối. Không biết trên đời này có ai đã từng yêu một tình yêu giống tôi không (Ảnh minh họa) Tôi yêu em đã bao lâu rồi nhỉ.

Những ngày đầu gặp em và con tim non nớt của tôi rung động về em. Vì biết rằng cứ kéo dài như thế này cũng không có kết quả gì đâu. Tôi vẫn còn ngồi đây. Tôi lại nhớ về nhiều thứ. Khổ đau đến tuyệt đỉnh. Chỉ cần một khoảnh khắc nào đó. Làm sao mà bỏ được khi em đã tạo cho tôi ấn tượng rất lớn. Như vậy là tôi vui và toại nguyện rồi.

Những dòng nghĩ suy đan xen lẫn nhau về một tình ái đơn phương lặng thầm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét