Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Đó là mới nhất cái tội của người nghèo?.

"

Đó là cái tội của người nghèo?

Có nghèo thì mới phải phó thác con mình cho một điểm giữ trẻ tư nhân để rồi con trẻ bị "tát bôm bốp vào mặt.

Xã hội của chúng ta đang đi về đâu thế này! Trung Bảo Ảnh: Bà Nguyễn Thị Kim Phụng. Họ không giàu nhưng họ cũng chẳng thương lấy người nghèo. Có thể. Bóp cổ. Một người bán hàng rong nghèo túng cũng bị những người mặc sắc phục "ào ào như sôi" vây lấy kẻ tay còng. Hà hiếp. Trần thuật từ báo Tuổi Trẻ. Nghịch lý không chỉ diễn ra ở một cấp học mà đối với bít tất hệ thống giáo dục.

Lớn lên chút nữa. Không đủ tiền cho những dịch vụ giáo dục "cao giá" đành phải gửi con vào những trường măng non mà nguy cơ con cái bị bạo hành. Dân phòng khi cởi bộ sắc phục ra họ chắc chắn không phải là những người giàu. Chịu sự khinh ghét của thế gian.

Đến đây. Ghì đầu xuống đất. Nhiều người phải trả một số tiền thậm chí cao hơn tổn phí giáo dục tại những nước phát triển.

Bịt mũi. Anh ta chỉ biết la lên : "Tôi có làm gì đâu!". Thương lấy con nít từ những gia đình nghèo đem đến giao cho mình chăm nom.

Nhưng đâu có cách nào có thể trị liệu vết thương trong lòng những đứa trẻ kia. Vậy lý do gì người nghèo trong từng lớp này có thể đối với nhau tàn ác đến như thế? Những thông tin mới nhất từ các trạng sư cho phóng viên Một Thế Giới biết hành vi của những bảo mẫu này có thể bị xử lý hình sự.

Tay thước đánh đến ngất lịm. Những kẻ bảo mẫu tật nguyền tâm lý kia rồi phải chịu sự chế tài của pháp luật. Luật pháp bị coi thường. Người nghèo bị thiệt thòi. Bị đánh đến chết diễn ra rất cao. Đâu có nhẽ công bằng nào trong tầng lớp có thể chữa trị vết thương trong lòng những người lớn khi chỉ vì cảnh nghèo mà để con mình sa vào tay kẻ ác. Đó cũng là thân phận một người nghèo.

Trong khi đó. Và có thứ lý có lẽ nào để những người có lương tri có thể tự xoa dịu bản thân rằng xã hội này vẫn còn công bằng với người nghèo.

(Cao nhã) Các tin can dự:. Phải đeo kính vì học ngày học đêm. Những đứa trẻ đó phải vào những ngôi trường mà ở đó đứa trẻ phải gù lưng vì vác chiếc cặp sách quá nặng.

Trí óc ngờ ngạc trước những kiến thức cuộc sống vì chỉ được nhồi nhét những thứ cao siêu thiếu thực tại. Trước đây đã có nhiều vụ bạo hành trẻ mỏ ở trường măng non bị xử lý hình sự nhưng người ta đâu có sợ gì pháp luật! Tình người không có.

Những người thứ tự. Sực nhớ không chỉ với con trẻ. Một bé được gửi tại trường mầm non Phương Anh. Bà Phụng vừa lặn lội từ Cần Thơ lên Sài Gòn thăm cháu. Với những người nghèo.

Những đứa trẻ được gửi ở trường măng non tư thục Phương Anh (Thủ Đức) đều là con cái của những người công nhân nghèo. Chưa thấy báo chí nói rằng những người giữ trẻ trong các vụ bạo hành trẻ em là những người phong lưu. Bà ngoại của cháu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Để mua được một dịch vụ giáo dục đúng nghĩa.

Ôm cháu vào lòng khi biết câu chuyện.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét