Vợ ghen quá

Có chồng. Có cảm thấy dễ chịu? Có lần chồng từng thẳng thừng khi thấy vợ mặc đồ “hơi bị” thoáng. Vợ đã tự nhủ rằng. Nhất là sợ chồng hỏi xa gần rằng. Ảnh minh họa. Đều đóng góp công sức như nhau cho việc chi dùng trong gia đình. Cho cả nhà. Thái độ… cho hợp với một phụ nữ đã lập gia đình.
Chứ mấy ai nghiêm chỉnh nghĩ và thực hành. Hay thiếu tự tín vào chính mình. Nguồn: Internet Từ khi hôn phối. Cái nhìn dành cho đàn ông vẫn du di hơn. Không phải vợ chi li xem hay phân bì.
Lễ lạt của gia đình… Vợ tự buộc ràng mình với bao nhiêu trách nhiệm. Nhiều cô gái không sao thích ứng nổi.
Nhưng nếu cảm giác tấm tức ban đầu càng ngày càng lớn hơn. Chồng lại càm ràm. Hà cớ gì phải đợi nhắc nhở nhau thế này? Chồng thử tưởng tượng. Vợ chỉ thấy không ổn chút nào. Chồng không hề tỏ ra đường hoàng nghiêm túc hơn trước mấy “em” sẵn sàng tuyên bố chỉ thích đàn ông có vợ; vẫn lè phè bất kể giờ giấc.
Sợ người này người kia dị nghị. Hay bình đẳng…gì cả. Đi về cũng phải ngó trước ngó sau.
Tiền bạc vẫn muốn “tự chủ”. Mà đơn giản là vợ nghĩ. Càng chẳng có gì để phải toan lo bận tâm mấy. Bổn phận; choáng ngợp đến mức. Nhưng đàn ông thì sao nhỉ? Bên bàn nhậu. La cà với ai đó? Có chồng rồi. Như thu vén. Chuyện đó ai cũng biết. Nay mai thêm con cái. Công bằng. Vẫn sẵn sàng nhận lời đưa về giùm của ai đó.
Vợ không thể vô tư lự ngủ nướng. Ủi đồ. Ngay cả những chuyện tày trời như “say nắng” hay “đi ngang về tắt” đâu đó cũng được châm chước bởi câu “đàn ông mà!”. Nhẹ nhõm hơn. Làm quen mở mang mối quan hệ. Bây chừ đã vậy. Để rồi mỗi chút không vừa lòng. Vợ hẳn nhiên là sẽ phải đảm nhiệm những việc của phụ nữ.
Giặt. Trở nên nỗi khó chịu thì không hay lắm. Liệu chồng có chấp nhận. Có chồng rồi à nghen! Vợ điểm trang kỹ lưỡng chút cũng nhận được cái nhìn dò hỏi.
Có lẽ nào vợ trở thành Ôsin? Lấy vợ hình như không ảnh hưởng nhiều lắm đến chồng thì phải. Không được quên ngày giỗ chạp. Hở chồng? Nguyễn Hải My. Trong khi chúng ta đều đi làm. Vẫn ham vui ham chơi như thường. Một khi mình đã thành “hoa có chủ” thì thản nhiên phải điều chỉnh hành vi.
Không phải vì “sợ” chồng buồn giận. Muôn đời. Việc phải về sớm hay bớt rượu bia đi để vợ vui lòng trở thành đề tài truyện cười vui vẻ.
Rằng em phải đổi thay chứ. Lại không nghĩ tới cảm giác của đối tác. Chứ cũng chưa từng nhắc đến những khái niệm lớn lao như chung thủy.
Vợ vẫn lúng liếng cười nói với “giai” ngoài đường. Vẫn thỏa thích kết thân. Diện cho ai đây ta. Như chồng “phản biện” sau khi chúng mình đã “nhỏ to tâm sự”? Có lẽ là không phải. Có vợ rồi mà chẳng thấy “được” gì! “Được” gì đây khi bản thân mình ít muốn trao đi.
Chồng có vẻ như “vô tình” quên mất việc đổi thay bản thân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét