Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Chàng trai đánh tốt hơn giày khiến nhiều người xấu hổ.

Không ai biết mình làm vậy nhưng đôi khi mình vẫn thấy tự xấu hổ với chính mình

Chàng trai đánh giày khiến nhiều người xấu hổ

Nhiều độc giả mong ước “giá mà có nhiều thanh niên như chàng trai này thì từng lớp sẽ tốt đẹp hơn biết bao”.

Nghèo nhưng không hèn. Nhưng tư cách mình mất rồi. “Tôi thấy nước Nhật mạnh là đương nhiên. Nhưng chắc chắn em đánh giầy này sẽ khá hơn khi trưởng thành (trừ số phận)”.

Dù mình tinh thần được đó là sai. “Người ta cho thì con cứ lấy rồi cảm ơn là làm vừa lòng người tốt.

Tuy nhiên. Cũng như e sợ rằng liệu sau này bước vào đời những thanh niên trẻ đáng quý như cậu có giữ được tư cách ấy không giữa một từng lớp đầy toan lo. Tiền tiêu như nước nhưng nhân cách thì thấp hèn và xử sự không có văn hóa”.

Nghị lực của cậu sinh viên nghèo nhưng vẫn giữ được lòng tự trọng. Đặc biệt. Nếu tốt nữa thì con suy nghĩ trong đầu " sau này gặp vận may con làm nên sự nghiệp thì con sẽ tìm chú trả ơn” – anh Duy Kha góp ý. Anh Thành Nam nhắn nhủ tới chàng trai trẻ: “Hãy giữ tư cách tốt đẹp ấy mãi mãi trong em.

“Hôm nay ta nợ người này. Mai có ta cho người khác không cứ nhất mực là người đã cho ta. Tính toán: “Ai mang lòng tự trọng bước vào đời này. Độc giả Trần Kiên cũng thật lòng khuyên: “Lòng tự tôn rất đáng quý nhưng với trường hợp khách hàng mời cháu ly cà phê thì cháu lên cảm ơn là được rồi! Cháu trả tiền như vậy nếu là chú thì lần sau chú sẽ không mời nữa vì như vậy vừa làm mất thời kì của cháu lại vừa khiến cháu mất tiền cho ly cafe trong khi đang phải dành tiền trang trải cuộc sống và phụ giúp gia đình.

Tiếp xếp hàng. “Hiện tại chủ quán mình đang làm công đối xử tốt với mình như người thân vậy. Ra đường giờ nhìn thấy nhiều người ăn mặc sành điệu. Chị Thu Hoài nói: “Bạn trẻ này là con nhà có giáo dục. Cũng có những nỗi lo đằng sau sự cảm phục tư cách của chàng trai.

Mình cảm phục bạn nhiều lắm!” Câu chuyện của chàng trai nghị lực khiến anh Vũ Hoàng nhớ đến câu chuyện của em bé Nhật Bản nhận phần của người khác nhường cho rồi lại trao lại cho bàn phát. Nguyễn Thảo (tổng hợp). Nhưng mỗi ngày mình vẫn ăn lời từ 5 đến 10 nghìn. Cuộc sống là một kiếp luân hồi.

“Ba mẹ cháu thật hãnh diện vì có cháu”. Như vậy cũng là phụ lòng tốt của mọi người đó cháu à!” Trong khi anh vàng anh Phúc bảo vệ quan điểm mỗi người đều có một nguyên tắc sống riêng. Cư xử rất có văn hóa. Người đó chuẩn bị đi hoang”. Một nam thanh niên cũng kể câu chuyện của mình và cảm thấy mắc cỡ khi đã không làm được như cậu sinh viên này. Ăn cướp thì quả là một dân tộc vĩ đại.

Số tiền không phải là to nhưng mình biết mình đã bán đi danh dự. “Làm đúng những nguyên tắc đó tôi tin chắc rằng bạn trẻ sẽ thành công trong cuộc sống!” Anh Tuấn Hưng thì quan niệm thế cuộc có vay có trả. Mình là người xấu phải không? Điều kiện sống của mình không khổ như bạn kia. Khi sóng thần tàn phá mà không hỗn loạn. Trái lại. Quan trọng nhất vẫn là cốt cách của con người”.

Cậu sinh viên đánh giày giàu tự tôn Ai ai cũng khen ngợi ý chí. Cô giáo Trần Thị Thúy đã bật khóc khi đọc bài báo và tự hứa sẽ kể lại câu chuyện này cho học trò nghe.

Trong khi ông bố Nguyễn Quang trọng tâm sự rằng cũng có cậu con trai đang là sinh viên và chỉ ước con mình bằng một phần của chàng trai này.

Nếu ở ta nhiều người có lòng tự trọng như em bé đánh giầy kia thì ta chẳng kém Nhật đâu. Sẽ có rất nhiều nhân tình yêu tin tức và coi trọng em”.

Chứ không khăng khăng phải nguyên tắc như vậy. Cũng có những lời khuyên cho rằng cậu sinh viên nên nhận lòng tốt của vị khách. Lòng tự tôn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét