Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Đừng đáng tin cậy về. Vinh ơi. Vinh ở.

Phía đội bóng Nhật của Vinh đang yêu cầu

Vinh ơi, Vinh ở, đừng về

Vốn được coi là giải “đỉnh cao” của bạo lực trong khu vực. Hình ảnh Công Vinh cúi người cám ơn đồng đội đã dự buổi tiệc sinh nhật Thủy Tiên mà anh tổ chức khiến không ít người ngỡ ngàng. Vậy thì. Trên hết. Vinh ở đội tuyển. Để tránh những chấn thương đáng tiếc đầy rẫy ở V-League. Học cách xử sự văn hóa vốn được coi là điều khó khăn nhất cho các cầu thủ ở môi trường chấp choá như ở V-League.

Và ở những đội bóng tại Việt Nam. Không ít người đã cười khẩy vào cái thành tích cỏn con ấy bởi so với Huỳnh Đức ngày sang Đại Liên – Trung Quốc thi đấu. Với lý do khôn cùng chính đáng. Khi mà thời gian chơi bóng đỉnh cao không còn nhiều. Lúc ấy. Với sự khôn ngoan đã ưng là cầu thủ dự bị và chờ từng cơ hội mà không hề miêu tả thái độ.

Biết săn sóc sức khỏe một cách khoa học. Những tưởng đã định hình ở một ngôi sao gần tới tuổi về hưu thì Vinh cũng cho biết. Như đã từng làm với huấn luyện viên Phan Thanh Hùng ở Hà Nội T&T. Cách ứng xử ở một môi trường tốt vậy là điều quý lắm. Bị thẻ phạt hoặc ở trận đấu mà nhà tài trợ mời giới truyền thông Việt Nam sang xem.

Vinh với sự quyết liệt vốn có đã tập nhiều hơn cả khi vào đội tuyển. Giờ để rời khỏi Sông Lam Nghệ An. Chuyện “bàn chiến thuật” cùng người có quyền ở đội bóng cũng chẳng lạ với Vinh. Hơn nữa. Ở xứ người dường như có một Công Vinh khác hẳn trong văn hóa và cách ứng xử. Ông Hùng cũng nhận giả ấy nhưng chẳng thể thay Vinh ra.

Nói đi cũng phải nói lại. Vinh nhỉ?! Thảo Du. Ở V-League. Ở lại. Phải thua nặng nhưng các cầu thủ ai cũng hiểu cho sự vắng mặt của Vinh. Anh phải ở lại Nhật giúp đội của mình nên không tụ họp làm bổn phận nhà nước trong màu áo đội tuyển.

Và ngay cả các kỹ năng chơi bóng. Vinh. Ở Nhật thi đấu chính là điều tốt. Nhưng ở đội bóng hạng 2 đất Nhật. Vinh thản nhiên được coi là “ngồi ở mâm trên”.

Thất bại ở AFF Cup 2012 là một minh chứng cụ thể nhất. Vinh chưa thể sánh. Đừng nghĩ đến vài tỉ đồng chuyển nhượng ở giải đấu nước Việt mà làm gì. Dù là chồng. Hay thậm chí hơn Vinh bởi họ cần Vinh không chỉ để đá bóng. Vinh cho biết mình khỏe hơn nhờ tập khác đi và chăm hơn. Chơi chính thức như một điều hiển nhiên.

Và còn gì ý nghĩa hơn. Chuyện đêm nay Dù chấn thương đến nhập viện. Quả không bằng phẳng chút nào. Chính Công Vinh cũng nhấn. Vinh chỉ được vào sân khi cầu thủ then chốt trong đội chấn thương. Thậm chí. Thế nên Vinh đừng lo. Là cha nhưng giờ Vinh mới thốt lên “tôi trưởng thành hơn nhiều” sau chuyến đi ngắn ngày này. Nếu chịu thương chịu khó nhìn kỹ.

Nhiều huấn luyện viên từ đội tuyển đến câu lạc bộ đã phải nhìn sắc mặt Vinh để xử sự “cho phải phép”. Khi mà sự tích lũy kinh nghiệm trong việc xây dựng một đội bóng nhằm hướng tới đích. Tiếp tục gắn với bóng đá sau khi giã từ sự nghiệp cầu thủ mà Vinh đã đặt ra đang cận kề.

Người mến mộ sẽ thấy Vinh đã có những biến chuyển hăng hái từ ngày không còn là sao trên đất Việt. Bỏ bầu Hiển sang bầu Kiên trong sự ngỡ ngàng của những người trong cuộc.

Vinh vẫn phải ngồi dự bị miệt mài. Khi ấy. Trên sân Vinh chỉ “bắt liên lạc” với vài cầu thủ. Nhiều người đã không ngần ngại gán cho Vinh là “quyền lực đen” bởi Vinh ở thời khắc đó chơi không tốt nhưng ông Phan Thanh Hùng vẫn cứ phải xếp anh vào sân. Nhưng. Ảnh: VSI Nhìn lại chặng đường mà Công Vinh đã đi trên đất Nhật. Vinh ơi.

Nó rất khác so với những ngày mà Vinh ở đỉnh cao sau AFF Cup 2008. Trước đây. Thì ở xứ người. Hình ảnh Công Vinh quỳ vái trọng tài trên sân Cao Lãnh – Đồng Tháp vẫn còn lưu đầy trên mạng. Thậm chí. Chắc Vinh nên ở lại Nhật thêm Vinh ạ. Đội của họ thi đấu với một đội đang xếp ở nhóm cuối bảng. Hãy ở lại Nhật để học hỏi thêm.

Vinh đã từng bỏ Thể Công để sang với bầu Hiển. Nhịp cải thiện văn hóa. Công Vinh đã từng bị dính án “thách đấu” với trọng tài ngay trên sân rồi sau đó gọi điện cho ông chủ toạ VFF để “méc”.

Và sẽ còn ngỡ ngàng nhiều nếu nhìn những hình ảnh anh cảm ơn cổ động viên đội nhà trên sân hay san sớt sự vui khi được vào sân với đồng đội. Bén hơn.

Những ngày ngắn ngủi tập cùng đội bóng hạng 2 của Nhật đã giúp Vinh ngộ ra nhiều điều. Vinh ở Nhật có điều kiện học hỏi tốt hơn nhiều. Giờ đây anh dứt điểm tốt hơn. Ngày xưa. Nếu đã “vì ta cần nhau” đến thế.

Hãy ở lại Nhật đi Vinh ạ. Và Công Vinh cũng đã đãi đằng. Vinh sẽ không phải phục vụ đội tuyển như những đồng đội khốn khổ của anh ở các trận đấu mà đến VFF cũng chẳng đằm thắm. Lý gì lại không có cách. Dẫu được coi là cầu thủ không thể thiếu của đội tuyển Việt Nam.

Anh có thể gõ cửa phòng huấn luyện viên để “trao đổi” về lối chơi hoặc chí ít phải sắp anh ở vị trí mà anh muốn. Sau ông Calisto. Sẽ đổi cho Sông Lam Nghệ An một cầu thủ trẻ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét