Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Ngã ngửa mọi người đọc với sổ ghi tiền trông cháu của mẹ chồng.

Với con dâu

Ngã ngửa với sổ ghi tiền trông cháu của mẹ chồng

Vừa thắp nén nhang trên bàn thờ. Già rồi còn tham tiền”. Nhiều khi mình vừa ghét vừa thương bà. Vợ chồng mình chẳng biếu thêm bà thì thôi chứ trông mong gì tiền tài bà. Việc chúng mày. Nhất là khi kinh tế gia đình chưa dư dả nên vẫn thông cảm được. Nhưng nói như thế không có tức thị bà gớm ghê với các con. Chào các chị em! bữa nay vừa tròn 100 ngày mất của mẹ chồng mình. Mình kể câu chuyện của nhà mình lên đây một phần muốn san sớt với các mẹ cho nhẹ lòng.

Em gái chồng hiện đang là sinh viên năm thứ 2 đại học. Không biết. Song mình chưa bao giờ có xô xát gì lớn ngoài việc thi thoảng khó chịu vì bà hay chắt chiu. Nhà chồng mình chỉ có 2 anh em. Vợ chồng mình sống trong sự bực bõ và khó chịu ấy với bà trong suốt 3 năm.

Song vợ chồng mình cũng khó khăn nên mình cứ thấy khó chịu khi mẹ chồng như vậy. Dù đã chuẩn bị tâm lý sẽ tốn kém về kinh tế sau sinh. Nếu mẹ chồng không có điều kiện thì thôi. Song hành động nhắc đưa tiền trông cháu đó của bà làm mình ít nhiều khó chịu. Mình như ngã quỵ vì cảm giác hối hận chiếm lấy mình.

Đòi tiền trông cháu mỗi tháng là để dành tiền sau chúc thư lại cho con cái. Cho tới khi con trai mình 3 tuổi và bắt đầu đi lớp được vài hôm thì mẹ chồng mình một chiều đang ở nhà bị cảm. Vậy mà. Bữa nay 100 ngày. Mình để con ở nhà cho mẹ chồng chăm nom.

Mình chỉ đích thực trở thành một nàng dâu xấu tính khi con trai nhỏ của mình chào đời. Ngượng với vong linh mẹ lắm. Bố chồng mình đã mất nhiều năm trước do bệnh tật. Cầm tuốt tuột tiền tài mẹ trong tay để suy tính cho tang gia cho mẹ. Lương 2 vợ chồng chỉ gần chục triệu mỗi tháng.

Mẹ chồng không có lương hưu. Thu xếp đưa cho mẹ để mẹ có việc nào”. Những lúc như vậy. Tiền…". Sau khi hết thời kì nghỉ sinh. Mình nuốm lắm cũng chỉ đủ trang trải hàng tháng cho bé và cả gia đình.

Biết vợ chồng mình đi làm chỉ được số tiền như vậy nhưng hàng tháng bà vẫn bắt hai đứa trả khoản tiền trông cháu.

Mình về làm dâu nhà chồng khi mẹ chồng mình đã ở tuổi 63.

Thế nhưng bà đã nghỉ hưu trước tuổi theo chế độ của quốc gia.

Gấp 3 khi có một thành viên nữa. Cho gia đình và em chồng sau này mà mình thấy hổ hang.

Không đòi tiền trông cháu đành rằng. Em chồng có mở tủ thu dọn. Lương hưu của bà được 4. Mình mong muốn đừng có chị em nào đang ở với mẹ chồng hoặc đang được mẹ chồng trông cháu cho tạm bợ có nghĩ suy ích kỷ và ứng xử giống mình. Mình cũng hay bố chồng: “Trần đời có người moi tiền của con như mẹ anh đấy”. Song mình nghĩ. Mình cũng nhận hết. Mẹ tham tiền vừa thôi. Chồng mình còn phải quát lên với bà: "Bọn con chậm của mẹ có mấy ngày mà mẹ đã nói chẳng ra thể thống gì.

Mẹ chồng mình ở bên kia thế giới có ghét và trách người con dâu xấu xa như mình không? Mình phải làm thế nào để tạ lỗi với bà hiện thời?.

Vì chúng mình còn có con nhỏ nữa. Mình lại cứ nghĩ như bà đang nhìn mình với cái nhìn đầy trách cứ.

Sổ tiện tặn và một quyển sổ nhỏ ghi chi tiết số tiền trông cháu. Vợ chồng ở cùng mẹ chồng. Mình không nên có ý nghĩ không hay về mẹ chồng. Mặt khác. Chết có mang được xuống theo đâu mà mở miệng là tiền. 2 triệu/tháng. Song với lương tháng như vậy. Song nếu có lương hưu thì cũng nên đóng góp cho con cái chút ít hàng tháng.

Bà không tâm sự nhiều nhưng cũng một thể hiện là mẹ chồng đúng mực. Nhưng mình vẫn choáng khi mọi ăn tiêu trong nhà tự dưng đều tăng lên gấp đôi

Ngã ngửa với sổ ghi tiền trông cháu của mẹ chồng

Bà đã mua cho cháu đồng quá tấm bánh với giá tiền cụ thể như thế nào. Chưa kể. Lương hàng tháng cũng chưa cao. Về sau mình càng khó chịu hơn khi tháng nào đưa tiền chậm cho bà là bà đòi thẳng mặt.

Ngược lại bà cười và bảo: "Việc nào đi việc nấy. Thế là bà đột ngột ra đi mãi mãi. Bà ăn uống chẳng đáng bao nhiêu mà bắt bà góp. Kinh tế gia đình nhà chồng không đến mức quá khó khăn song cũng không dư dả. Ngược lại. Hoặc có những lúc. Tằn tiện hay chắt chiu cũng là một đặc tính của người già.

Mẹ chồng mình không đóng góp sinh hoạt phí. Tiết kiệm quá mức. Từ ngày mẹ chồng mất. Việc tao đòi tiền thì tao cứ phải đòi bằng được". Bà cũng ghi rõ hàng ngày 2 bà cháu ở nhà. Bà ghi cả tháng ngày 2 vợ chồng mình đưa tiền hàng tháng cho bà không thiếu một tháng nào.

Mình thật sự ân hận và dằn vặt lương tâm lắm vì đã nghĩ sai về bà. Lúc cầm trên tay mấy cuốn sổ này. Những lúc như vậy. Bà nói kiểu như: “Qua ngày trả tiền trông cháu cho mẹ rồi mà chưa thấy vợ chồng con đưa. Mẹ chồng mình là một nữ giới rất kiệm lời. Ước gì mình một lần được có dịp nói câu tạ lỗi với bà thì đã chẳng day dứt đến thế. Nhiều lần. Cả nhà mới phát hiện ra bà có sổ lương hưu.

Mình biết. Mình đã từng hẹp hòi nghĩ sai về bà. Mẹ chồng mình đi làm hơn 30 năm. Ngày suy tính tang lễ cho xong. Khi ấy. Trong cuốn sổ ấy. “Chả hiểu có lương hưu rồi mà vẫn còn đòi tiền trông cháu để làm gì. Cứ thế. Tất nhiên. Hoá ra bao bấy lâu. Nhìn lên di ảnh của mẹ. Khoản tiền này bà cũng ra giá cụ thể là 2 triệu đồng/tháng. Vợ chồng mình làm viên chức. Lạ điều là mẹ chồng mình chẳng hề tự ái hay nổi cáu.

Bà còn có tiền tiện tặn tiền về hưu trước tuổi là 60 triệu. Mẹ chồng mình trước đây là cha dạy Toán cấp 2. Có tiền tiện tặn mà vẫn đòi tiền trông cháu. Đằng này. Bà luôn quan hoài và chăm sóc các con hết lòng. Nếu mẹ không có điều kiện thì con cái dù có khó khăn mình cũng sẽ sẵn lòng thờ cúng chẳng ngẫm. Lương bổng của bà.

Thế nhưng những hối hận của mình đối với bà 100 ngày qua chưa lúc nào nguôi. Vợ chồng khó khăn. Mình còn phải chạy sang vay nóng bà ngoại 2 triệu để về giả tiền trông cháu cho bà nội. Thấy mẹ chồng thế. Thế nhưng hàng tháng bà chẳng đóng góp một đồng sinh hoạt phí nào đỡ đần 2 vợ chồng mình. Mình cố kỉnh cắt giảm nhiều khoản lăng nhăng không cấp thiết. Mình nghĩ.

Vợ chồng mày làm. Ngoài di nguyện để lại toàn bộ số tiền có cho con cháu. Vì bực mình quá. Thành thử. Kể cả có nhận được gạch đá. Ban sơ mình ngạc nhiên khủng khiếp khi thấy mẹ chồng có lương hưu. Không chỉ có lương hưu. Nghĩ bà già rồi còn tham tiền của con nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét