Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Lạ lùng ẩm thực vùng cao - Kỳ 2: Rùng mình khi thấy nhưng ngây hay hay ngất khi ăn.

Thơm nức cả bờ suối

Lạ lùng ẩm thực vùng cao - Kỳ 2: Rùng mình khi thấy nhưng ngây ngất khi ăn

Khi đôi trai gái đang ngồi bên lũy tre lồ ô ven suối. Một cụ già đi ngang qua. Mùi sùng tre quyện với gia vị bắt đầu chín. Dẫn tôi vào rừng lồ ô ở xã Hồng Kim. Đến bữa trưa. Vừa bổ. Ngày xưa. Trắng và no tròn. Chị nhấn mạnh: “Cứ ăn thử một lần xem.

Bở bở. Nhưng họ bị gia đình ngăn cấm vì sợ cận huyết thống. “Người đồng bào thích món nướng lắm.

Uống rượu cần và cùng nướng ơm pờ rèng”. Khiến bụng ai cũng cồn cào. Ngày mai. Đoạn từ tháng 10 âm lịch đến ra giêng.

Nhặt vài nhánh cây khô ven suối. Chị Nga kể. Mình mới đi kiếm món này về đãi”. Người Pa Cô chúng mình ai cũng khoái và tự hào về món ăn này khi giới thiệu với khách. Ớt rừng và vài củ kiệu vào ống lắc đều với sùng. Về xuôi không có món này đâu. Sùng tre chỉ có vào mùa đông. Tụ họp bạn bè. Ngày xưa. Vui chơi. Nhiều ngày lễ tết.

Béo béo. Chị Môn. Nhiều chất dinh dưỡng. Nhiều người đã nếm thử và đều nắc nỏm khen ngon”. Ốm yếu và hơi khô”.

Nhóm lửa lên rồi xuống suối lấy sùng tre lên nướng ăn là sướng nhất. Sau đó nướng lên khoảng 20 - 30 phút là chín”. Lấy lá rừng làm nùi đậy. Từ đó. Mỗi lần lên rẫy. Lồ ô mềm. Tay chỉ vào thân một cây lồ ô vừa nói: “Sùng thường ở những thân cây lồ ô non. Nhiều người kéo nhau lên rừng lồ ô kiếm sùng tre về chợ bán.

Chị Nga dùng rựa chặt một thân cây măng lồ ô đang chũm thoát hình thành tre. “Bây giờ chỉ cần xuống suối rửa sạch rồi bỏ một ít muối. Chị Môn nói: “Gọi con sùng này là sùng tre vì nó sống trong thân cây tre lồ ô trước khi hóa kiếp thành bướm. Nhanh thoăn thoắt. Ăn là mê luôn đó. Ơm pờ rèng Đến mùa đông.

Đến mùa đông. Cây nào bị sùng sống nhiều quá thường bị còi. Khi nào nghe mùi thơm thơm. Chị Nga dùng một đốt cây lồ ô khác để đựng sùng. Mỗi khi có khách quý. Khỏe nhất. Đó là những cây măng già đang chuyển thành tre. Tiêu rừng. Chỉ có khách quý hay con rể mới được ưu ái tiếp đãi để tỏ lòng quý mến”.

Mỗi lần lên rẫy mùa này. Sùng vừa chín. Người Pa Cô lại đi tìm sùng tre về chế biến món ơm pờ rèng - Ảnh: Tuyết Khoa Người Pa Cô kể lại rằng. Một hôm. Chị Nga san sớt. Cắn một miếng nghe bùi bùi. Người dân ở đây thường đem đi một nắm gạo.

Hoặc vừa mới chuyển thành tre. Yêu thương cụ đã chỉ cách bắt con sùng tre. Lấy một nắm lá cây rừng làm nùi đậy kín. Thức ăn rừng vừa ngon. Chị Nga nói. Nơi cộng đồng người Pa Cô trú ngụ đông nhất tại vùng cao A Lưới.

Mùi tiêu rừng quyện cùng mùi thịt nướng ống quyến rũ lạ thường. Người Pa Cô chỉ cần ngửi mùi thơm từ nắp nùi là biết sùng đã chín hay còn sống mà không cần canh thời gian. Chị Hồ Thị Môn và chị Hồ Thị Nga vừa đi vừa tự hào nói về món ơm pờ rèng của quê hương đầy lôi cuốn. Mỗi lần lên rẫy. Chị Nga nói. Chị Nga nhanh chóng nhóm một đống lửa rồi lăn đều ống tre lồ ô trên lửa hồng. Từ những lỗ đó.

Đôi nam nữ đành bỏ bản làng và trốn vào rừng sâu nguyện thề trọn kiếp bên nhau.

Là nơi cư trú lý tưởng của sùng. Trai gái thường ngồi với nhau bên bếp lửa. Không chỉ người Pa Cô yêu thích món này mà nó còn trở thành đặc sản vùng cao A Lưới. Rừng thiêng nước độc. Chị dùng rựa khoét từng đốt cây. Chỉ một lúc. Nhìn vẻ ái ngại của tôi. Ăn không hết thì cũng có thể để tuần sau ăn vẫn được.

Ăn là ghiền ! Quan sát một khóm lồ ô xanh tốt. Ống lồ ô cháy hơi đượm vàng là chín. Cây cỏ làm thức ăn qua ngày. Được khách thập phương đặc biệt chuộng. Từng đàn sùng tre từ từ bò ra. Nhìn rừng cây lồ ô xanh ngắt. Bởi lúc này. Có đôi nam nữ người Pa Cô yêu nhau. Nếu không phải là người bản xứ thì khó có thể nhận biết cây nào có sùng đang sống.

Chị Nga đã mau chóng lấy được một ống sùng tre. Nướng chín quá sẽ không ngon vì sùng sẽ teo lại. Ngày mốt hay cả tuần sau vẫn tươi ngon. Chị Môn kể thêm. Sống trong thân cây tre lồ ô rồi nướng lên để ăn. Thơm thơm thật khó cưỡng. Chỉ cần cho sùng vào ống tre. Người dân ở đây lại khoái đi tìm sùng tre về nướng ăn. Người Pa Cô quý món này lắm.

Không bùi và không béo. Chị Nga và chị Môn đổ sùng ra trên ngọn lá chuối rừng. Đôi khi chị Nga lại lắc nhẹ để sùng chín đều. Không cần thuốc thang gì nhưng vẫn qua cái rét của đất trời. Theo chị Nga. “Nhiều người ban sơ nhìn thấy sợ không dám ăn nhưng ăn được thì ghiền luôn. Đôi trai gái chỉ biết lấy cây lồ ô làm bạn. Điểm dễ nhận biết là những cây lồ ô có sùng ở thường có những nốt chấm bên ngoài.

Còn thức ăn thì đi kiếm sùng tre và cá về nướng. Chỉ cần bỏ gạo vào nồi hoặc ống tre nấu lên. Làm rẫy cả buổi. Con cháu người Pa Cô mới biết đến món ăn này và gọi tên theo tiếng Pa Cô là ơm pờ rèng.

Cho vào đó một đôi lát măng rồi đem ngâm dưới suối. Nếu hên gặp cây lồ ô nhiều sùng. Tuyết Khoa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét