Xin đừng cho rằng chỉ có những người ít học, những ông bà chủ của bún hóa chất, cá nhựa tẩm đặc sản, phở phóc - môn và muôn nghìn thứ thực phẩm ô nhiễm chất độc hóa học khác đang đầu độc bữa ăn của chúng ta hằng ngày thì không biết gì đến sự tử tế

Hãy sống thực với chính mình? Liệu có nên cổ vũ cho khuynh hướng đó không? Nghe thì rất hay, không có gì hay hơn là sự chân thực với xã hội thì phải bắt đầu bằng sự trung thực với chính bản thân mình trước.
Hết thảy sự giận dữ đó của dư luận cũng bởi họ đã vỡ lẽ niềm tin và cho rằng môi trường của ngành y đang chứa đựng những ung nhọt lớn nhất của lương tri. Kỹ năng sống để thành công trong sự nghiệp là cân thiết, nhưng kỹ năng để có một đời sống ý thức thoải mái không gì hơn là bạn luôn hành xử đàng hoàng để buổi tối nhắm mắt nhắm mũi ngủ ngon không gợn chút ân hận, để tuổi già không có gì phải day dứt.
Đọc E-paper Điều đó có nghĩa là trong đời sống riêng, bao giờ con người cũng nôn nóng muốn gặt hái cái vĩ mô của cuộc thế mà chưa từng thật sự quan tâm đến cái vi mô vốn lại là nền móng của của mọi sự thành công cuộc sống. Hãy nói với một người còn trẻ về nỗi lo bệnh tật của con người đi, lập tức bạn sẽ nhận thấy sự chú ý của người đối diện sẽ giảm đi trong ánh mắt bớt chuyên chú, trong nụ cười hiềm nghi và chia tay vội sau đó vì chủ đề chán ngắt! Tuổi trẻ đời còn dài, đối với họ, sự nghiệp mới là chuyện quan yếu.
Trong đó, ông kể nhiều câu chuyện nhấn mạnh rằng, con người càng già đi, thì lòng tốt và sự đàng hoàng càng tăng theo sự trưởng thành, và họ luôn bị những câu chuyện của dĩ vãng nhắc nhở rằng mình đã không tử tế, sống tốt với một ai đó làm cho day dứt.
Vậy thì cớ gì bạn không nhanh chân để đàng hoàng, nhân ái sớm hơn, phải bắt đầu ngay từ hiện giờ, khi bước vào đời!".
Mới đây, một diễn văn của nhà văn song song hiệu trưởng của một trường đại học tại Mỹ, ông Gieorge Saunder đã có bài diễn văn lừng danh với sinh viên tốt nghiệp về lòng đàng hoàng, hãy sống tử tế, một bài diễn văn thú đến mức The New York Time đã đăng lại.
Mới đây một cô y tá người Mỹ viết về những điều cô lắng tai được từ những bệnh nhân của mình phân bua, rằng điều trước hết làm cho họ tiếc nuối nhất hiện thời chính là đã không sống thực với bản thân. Một kỹ năng sống hạnh phúc như thế, nhưng nền giáo dục của chúng ta không nhìn trực diện, bày vẽ thẳng thắn, mà chỉ làm cho trẻ em rối trí trước những nguy hiểm cuộc sống bằng các bài học khô cứng trong sách giáo khoa công dân!.
Ở đời, được cái này phải ưng ý bỏ cái kia, đó gần như một tiên đề toán học, và để chuẩn bị cho quá trình nhận được điều gì tốt đẹp nhất, thì ta phải chuẩn bị cho nó. Vậy nhưng không có quan chức nào của ngành y tế nói đến từ "day dứt, xin lỗi".
Đoạn cuối của bài diễn từ dành cho các trí thức thật ráo trọi: "cuộc thế bạn là tiến trình hoàn thiện để cho ngày một tốt, càng tử tế.
Vậy những thảm họa y đức trong ngành y tế, nơi tập hợp các trí thức hạng nhất của từng lớp thì hiện tượng này nên lý giải ra sao? Ngay việc xảy ra chuyện ba em bé lọt lòng chết cùng lúc vì tiêm vắc-xin viêm gan, thì Bộ trưởng Y tế cũng đã không ứng xử bằng cái "tình người" san sẻ, mà tức thì bản năng điều khiển hành vi là tìm ngay người trực tiếp tiêm chủng để thực hiện kỷ luật, cứ tưởng làm như vậy là xoa dịu được dư luận xã hội đang nổi nóng vì cái lỗi hệ thống của ngành y tế.
Sống thực với bản thân là gì, có thể trong cái ánh hồi quang cuối cuộc thế, thì họ vẫn chỉ là con người đó, sự hối tiếc vẫn trên nền móng phông văn hóa của cá nhân, với bản năng sinh tồn ích kỷ và những yếu tố từng lớp khác.
Tiếp theo đến thảm họa nhân bản các xét nghiệm máu bệnh nhân xảy ra, rồi đến vụ người thân bệnh nhân đâp phá bệnh viện đánh các y thầy thuốc vì bệnh nhân tử vong do sốc thuốc. Nhiều người đánh giá cao những đúc kết đó ngay từ khi mới nghe câu chuyện. Nhưng cứ thử ngẫm nghĩ xem, dù họ sắp lìa đời, thì việc muốn sống thực với bản thân cũng chỉ nhắm đến việc họ đang nghĩ đến những điều ước ao muốn làm, mà vì không dám sống thực nên đã để vuột mất trong cuộc thế ngắn ngủi.
Chúng ta đã thấy khá nhiều quan chức khi nghỉ hưu, đã rất gan góc nói thật trả mà đáng lẽ khi còn đương thứ họ phải làm và không làm được. Đàng hoàng! Vấn đề ông giáo sư Mỹ đau đáu chính là thứ từng lớp chúng ta đang đối mặt, với thảm họa sống mất phương hướng vì lòng tốt và sự đàng hoàng ngày một khuất lấp. Hình như ai nấy đều để cho bản năng sống còn cuốn đi, để đạt được những điều mà sự sinh tồn cá nhân mách bảo.
Có bao nhiêu sinh viên đã cảm động đến phát khóc khi nghe bài diễn từ ấy? Chỉ cần một nửa trong số họ lắng tai và thực hiện ý nghĩa lời dạy của ấy vào cái ngày chung cuộc ở cửa trường đại học, xã hội cũng bớt phần nhiễu nhương. Chỉ tiếc rằng khi ấy với địa vị một cựu quan chức nghỉ hưu, những quan điểm ấy có còn tác dụng nữa hay không khi hệ thống vẫn bị chi phối bởi ích của một nhóm thiểu số? Nếu theo nhận định của vị giáo sư nhà văn Mỹ nói trên, thì quá trình sống tử tế của các vị ấy đã diễn ra tương đối chậm, và rõ ràng như thế thì sự đàng hoàng không giúp ích gì cho từng lớp nữa.
Tuy nhiên, khi bắt đầu sống thực với bản thân, chúng ta cũng sẽ khởi đi một hành trình chọn lựa, và đáp số là ở việc tuyển lựa nào để đến cuối thế cục không hề hối tiếc.
Từng lớp Mỹ thiên về kỹ trị, nhưng bài diễn văn tiễn sinh viên, các trí thức trẻ vào đời lại là những nhắc về việc phải chóng vánh sống đàng hoàng chứ không đợi đến càng già mới càng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét