Với người lâu ngày không rời khỏi giường bệnh như Tưởng, được ra ngoài hóng gió khiến ông nao nức trong lòng

Chứng xơ cứng động mạnh và cơ tim phì đại có thể phát bệnh bất cứ lúc nào. Những tổn thương năm đó đã làm cho sức khỏe của ông sút giảm nghiêm trọng, mà như ông nhận định, nó đã làm tổn hại tới 20 năm tuổi thọ của mình.
Các thành viên trong đội y tế cho rằng, rút nước ra khỏi phổi là một “phương pháp điều trị quá kích”, khiến bệnh nhân gặp phải những hậu quả nguy cấp khó lường.
Đêm đó, ông sốt cao, thân nhiệt lên đến 41 độ C. Tới trước ngày 1/12/1974, trong gần một năm, ý thức ông rất vui vẻ, hay thèm ăn, thể trọng cũng tăng. Có đến 2/3 lá phổi của ông Tưởng đều bị tích nước, đội ngũ y tế không có cách nào tối ưu hơn để xử lý, vì hiện tượng này không dễ gì cải thiện trong một sớm một chiều.
Và loại vi khuẩn gây viêm phổi là loại trực khuẩn Gram âm kháng thuốc. Bà đã không nghe lời các bác sĩ Trung Quốc. Cho đến khi cả đoàn quay về dinh Sỹ Lâm, cả đội “ngự y” mới cảm thấy nhẹ nhàng, hoàn hồn. Bà Tống cũng trở thành hoảng loạn, hoang mang. Ngay sau ca phẫu thuật, trong đêm ấy, những tiên đoán trước đó của hàng ngũ thầy thuốc đã thực thụ lẻ.
Giờ thì họ chỉ có thể chờ cho đến khi những điều lợt nhất xảy ra. Ban sơ, nhờ người đỡ, ông có thể đi được vài bước, rồi có thể tự đi được một đoạn, dạo quanh khuôn viên.
Thậm chí nếu có dịch cúm theo mùa, thì thời đoạn cao điểm của dịch cũng là mùa thu hàng năm, khó có thể kéo dài đến tận tháng 12 mới bị lây. Tuy nhiên, trong “Báo cáo điều trị cho Tưởng Giới Thạch” của chính phủ lại hé lộ một số vấn đề không mấy khả quan.
Theo phân tích của tổ y tế, nguyên do gây ứ nước trong phổi là do chức năng của tim đã tương đối kém. Thi thoảng ông cũng được đứng dậy đi lại. Thể trọng giảm sút, các cơ quan chức năng đều yếu đi nhanh chóng, một số chỗ còn mất cảm giác đau. Ngày 22/12/1973, Tưởng Giới Thạch xuất viện, trở về dinh Sĩ Lâm. Trái lại, bà Tống một mực cho mời thầy thuốc người Mỹ về để cứu sống chồng mình.
Đó là một vị giáo sư kiêm chủ nhiệm khoa của một trường ĐH có tiếng tại Mỹ. Không còn cách nào khác, đội ngũ bác sĩ đành theo lệnh. Hơn nữa, đội y tế của ông Tưởng đã luôn để ý mọi dấu hiệu của bệnh cúm, cô lập phạm vi lây truyền, khiến không gian sống của ông trở thành “miễn nhiễm”. Quyết định chọc phổi hút dịch của bà Tống đã dẫn đến một sai trái nghiêm trọng như vậy.
Trong những năm 1970, loại giải phẫu này tại Đài Loan hiếm khi được vận dụng cho người già trên 80 tuổi, càng chẳng thể vận dụng cho Tưởng, bởi ông đã trải đời qua một trận hôn mê, chức năng tim suy yếu.
Bệnh tình của Tưởng Giới Thạch tức thì bị mất kiểm soát. Nhưng trong “Báo cáo điều trị cho Tưởng Giới Thạch” có nói tới quá trình điều trị vào cuối năm 1974, rằng, ông Tưởng bị nhiễm dịch cúm bùng phát ở Đài Loan. Một bầu không khí nặng trĩu chưa từng có trùm khắp dinh Sĩ Lâm. Nhưng ông vẫn cương quyết giữ những phán đoán chuyên nghiệp của mình và cho rằng, rút nước là thời cơ độc nhất giúp Tưởng khôi phục sức khỏe.
Cả nhóm y tế bít tất tay lo âu tới nỗi luýnh quýnh tay chân. Cuối tháng 11/1974, thầy thuốc người Mỹ ấy đã được mời đến Đài Loan để tiến hành phẫu thuật. Không ai dám đảm bảo rằng, sẽ chẳng có bất trắc gì xảy ra với tình trạng sức khỏe của ông khi ra ngoài. Kết quả rà cho thấy, hiện tượng viêm phần trên phổi trái và phần dưới phổi phải của Tưởng đã tái phát, hai khoang màng phổi đều bị tích nước.
Dẫu không ai dám công khai truy cứu bổn phận về cái chết của Tưởng, nhưng mỗi thành viên trong đội y tế trực tiếp chăm lo sức khỏe cho nhà lãnh đạo Quốc Dân đảng đều có cách nghĩ, phán đoán của riêng mình. Cả đội y tế bắt đầu lo ngại về một hậu quả khôn lường sẽ ập đến, nhưng bà Tống vẫn nhất thiết dành sự hậu thuẫn, ủng hộ cho vị bác sĩ nước ngoài này.
Tưởng Kinh Quốc vì bận việc nên phải tới “Viện hành chính”. Các thành viên trong nhóm chỉ biết lắc đầu bất lực.
Sau khi thảo luận, họ cho rằng, không nên dùng những phương pháp trị liệu quá kích với nhà lãnh đạo Quốc Dân đảng, mà chỉ cần bổ sung dinh dưỡng, tăng cường thể lực để kiểm soát tình trạng viêm nhiễm. Kể từ tháng 7/1972, ông Tưởng nằm liệt giường liệt chiếu, toàn thân dày đặc những công cụ y tế: ống thở oxi; ống thông bao tử; ống truyền dịch; máy điện tim;. Nhưng bệnh tật không có dấu hiệu xấu đi, bản thân ông cũng không thấy chịu vì hiện tượng tích nước ấy.
Vào tháng 12, ông đột nhiên sốt cao. Các thầy thuốc chủ trương, tạm thời sẽ “án binh bất động”, không mạo hiểm rút nước ra khỏi phổi, tránh xảy ra biến chứng.
Nên chi mà các chuyên gia về tim và tiết niệu trong ngoài nước đã tới hội chẩn. Bệnh viêm tiền liệt tuyến mạn tính của Tưởng vẫn có những ảnh hưởng không tốt tới sức khỏe của ông. Theo bà, ông ta là người đủ giỏi để hút nước ra khỏi buồng phổi của Tưởng.
Tưởng Giới Thạch và Tống Mỹ Linh. Thấy tình hình sức khỏe của chồng có chiều hướng tốt, bà Tống muốn ông khôi phục lại lề thói ngồi xe, hóng gió đi dạo vào mỗi buổi chiều như thời chưa bị bệnh.
Không ai trong số “ngự y” tán thành quan điểm của vị giáo sư nước ngoài. Di chứng sau phẫu thuật đã phủ bóng đen lên những năm tháng cuối đời của Tưởng Giới Thạch. Nhưng theo một viên chức y tế trong nhóm điều trị, cuối năm 1974, Đài Loan không hề xuất hiện dịch cúm nghiêm trọng.
Từ tháng 9/1972 đến tháng 12/1974, dù Tưởng Giới Thạch vẫn mang bệnh trong người, nhưng nằm trong tầm kiểm soát của hàng ngũ y thầy thuốc. Nói cách khác, sức khỏe của ông vẫn ở giai đoạn tương đối ổn định.
Hàng ngũ y bác sĩ khi ấy đã yêu cầu ông nên tăng cường nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Chuyến đi kéo dài không quá một giờ, nhưng cũng đủ làm cho cả đội quân y tế toát mồ hôi hột. Bệnh tình của ông Tưởng càng ngày càng xấu đi.
Ngoài việc tập đi, ông Tưởng còn ráng tập viết chữ bằng tay trái, vì tay phải của ông đã bị teo, chẳng thể viết được nữa. Theo bà thì đây cũng là một cách tốt để ông sớm hồi phục sức khỏe. Chỉ còn lại đội ngũ y thầy thuốc ở cạnh bên quan sát với ánh mắt lạnh nhạt.
Bà Tống đã quyết định đi cùng chồng, bà bố trí một chiếc xe cấp cứu mới nhất, một hàng ngũ nhân viên y tế với đầy đủ thiết bị tiếp ứng.
Nhưng thủ thuật ấy không phải chuyện đùa. Ngày diễn ra ca phẫu thuật, Tống Mỹ Linh vì sợ máu, đã không dám đứng cạnh giường để nhìn. Năm 1969, Tưởng Giới Thạch bị tai nạn xe. Bà Tống lâu ngày không đi dạo, nên cũng thấy trong lòng lâng lâng vui sướng. Chỉ còn lại 1/3 lá phổi vẫn hoạt động thông thường, buộc phải cắm ống oxy 24/24h. Nhưng điều đó cũng làm cho đội ngũ y tế bên cạnh ông Tưởng không khỏi găng, lo lắng.
Đầu tháng 12/1974, ông Tưởng tiến hành giải phẫu, bốn tháng sau đó, tức vào ngày 5/4/1975, ông tắt thở tại Sĩ Lâm – Đài Bắc. Lê Phượng ( lược dịch theo Huanqiu ) Theo Kienthuc. Vào khoảng tháng 11/1974, theo kết quả Xquang của Tưởng, tình trạng tích nước trong phổi vẫn chưa được cải thiện. Còn vị thầy thuốc nước ngoài, sau khi nhận được khoản tiền công hậu hĩ, đã lên tàu bay đi khỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét